.jpg)
.jpg)
BIẾT ƠN
Dẫu biết rằng, tôi chỉ kẻ hậu sanh
Không khói súng tranh giành nơi chiến tuyến
Nhưng ngày thơ từng nghe bao câu chuyện
Ông cha ta chinh chiến dưới lửa thù...
Thuở điêu tàn xa biết mấy mùa thu
Nhưng ký ức lao tù còn dai dẳng
Bao vết thương đến nay chưa hề lặng
Mẹ trông con năm tháng cạn lệ rồi.
Bao mối tình dang dở bạc như vôi
Tay nắm đất đơn côi ngồi than thở
Vì non sông ta chẳng nên duyên nợ
Cố tìm quên xem như lỡ chuyến đò...
Anh lính già năm tháng vẫn đắn đo
Bao đồng đội bên kia gò biệt bóng
Anh ở đâu ? Kiếm tìm trong vô vọng
Mãi nhớ nhau khi tóc đã ngã màu...
Hòa bình rồi nhưng còn mãi nỗi đau
Bao di chứng nát nhàu tim đứa trẻ...
Tháng Bảy về khói hương bay nhè nhẹ
Cùng tri ân những người đã quên mình.
2020.07.27
Tác giả: Vũ Lê
Thăng Bình, Quảng Nam
*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam