.jpg)
CẨM LỆ, NGÀY GIÓ QUA SÔNG
Có những ngày gió chẳng qua sông
Ngày em rời xa ngôi nhà cũ
Nắng buồn đứng bên hiên chờ em về nựng gió
Con đường em qua mỗi ngày
Góc chợ, mái hiên, nhà thờ và khung cửa sổ
Tất cả dường như là ký ức mồ côi
Ai đã đặt tên cho dòng sông xứ sở
Để Cẩm Lệ và em mang hình nỗi nhớ
Trong khói thuốc phiêu diêu vòng qua phố
Trong tiếng chuông chùa gõ nhịp hoàng hôn
Trong mưa chiều treo nghiêng phố Cẩm
Buồn tênh
Ôi con sông nghiêng mình qua những khóm tre
Cứ mỗi ngày thở theo con nước ròng, nước lớn
Vẫn thủy chung một màu xanh ngắt
Như tóc em đen huyền hoặc của ngày xưa
Có mùi hương bồ kết thoảng bên thềm
Còn nhớ không em?
Ở nơi xa, đất khách quê người
Đêm đêm trong giấc mơ
Em có còn gọi tên kỷ niệm
Cuối con đường
Phố Cẩm
Chiều tan trường Hòa Vang
Bước chân em về
Áo trắng bay bay

LÊ VĂN NHO
Ts-Bác sỹ Trường ĐH Kỹ thuật Y Dược Đà Nẵng
* Cám ơn Thầy đã gửi bài về Blog Quảng Nam