.jpg)

(Mẹ của tác giả vừa tròn 91 tuổi)
CHIẾC ROI MÂY
Ngày xưa một thuở chăn trâu
Để trâu ăn lúa phá dâu nhà người
Mẹ tôi giận chẳng nói cười
Mông tôi Mẹ quất chín mười roi mây
Khuya về con giấc ngủ say
Vạch quần con Mẹ lần tay thoa dầu
Tháng năm qua hết cơ cầu
Cháu con khôn lớn bắt đầu thành công
Về quê bái yết tổ tông
Chia vui với Mẹ mà không được rồi
Một đời bươn chải cút côi
Giờ như con trẻ nằm nôi những ngày
Mẹ còn thọ mấy nữa đây
Đèn treo trước gió lắt lay dần mòn
Chiếc roi ngày ấy vẫn còn
Mẹ ơi ! Thèm được trận đòn như xưa...
P / S : Sắp đến ngày lễ Vu Lan, bài thơ này như một bông hồng nhớ đến Mẹ tôi.
Tác giả: Trương Công Tín
Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam