.jpg)

Dạo Quê
Hỡi người nhạt bước trên đường cái quan
Thêm chút hành trang ngang Thăng Bình với!
Ngã tư Hà Lam bâng khuâng lối rẽ
Thương kẻ tìm về, nhớ kẻ ra đi.
Bàu cụ Thượng chín khúc sen hồng nở
Cầu Hà Kiều muôn thưở một mùi hương
“ Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt…..”
Mùa thu nào câu tương phùng mải miết qua.
Nắng có khô da, biển Bình Minh gọi
Cát trắng mịn màng lùa sóng mơn man
Biển ngang nhỏ con mực cơm, mực cát….
Lại nặng chân người hát khúc tình ca!.
Xuôi xuống Bình Sa, “Quán Gò đi lên”,
Bên chợ Đo Đo phai vàng lưu niệm
Tiếng mô, ni nôn nao cào cái bụng
Rộ ban mai lác đác người bán, mua.
Đường lên Hà Châu bước cao, bước thấp
Sóng lúa bậc thang ôm đập Phước Hà
Xa biển nuột nà còn đây Hố Thác
Đội nước mát trong, trôi tuột ưu phiền.

Phế tích kinh đô mưa về quạnh quẽ
Ly Ly trở mình bóng tẻ thở than
Âm vang còi tàu ga Phú Cang vọng
Mộng tiếng chuông chùa Phật viện Đồng Dương.
Đức Tả quân thành Gia Định xuống voi
Một cõi tâm linh miếu Bà Phô Thị
Mười một tháng giêng Bình Triều trẩy hội
Lễ rước Cộ Bà Chợ Được hàng năm.
Mưa gió bữa mô thăm bạn Hương An
Ốc hút đa đoan bên nàng cùng …chụt
“Dễ như hút ốc” răng lại xuýt xoa
Cay mắm Cửa Khe bảo hít hà thấm lạnh!.
Còn đó đồng quê đất cát bạc màu
Thêm nắng gió Lào, bớt lắm cơn mưa
Tuổi trẻ bước đi đau đáu bên đời
Người ở lại gánh hồn xưa, nếp cũ.
Núi Chóp Chài khoe dáng dài hồ Cao Ngạn
Sông Trường Giang nằm dọc ngang biển Quảng Nam
Ai bày sông, răng có đầu không có cuối
Bụng đắm đuối đầy khi mô vơi bước đây…./.

Tác giả: Đỗ Văn Oanh
Thành phố Hồ Chí Minh
*Cám ơn tác giả đã gởi bài về Bloguqnagnam