.jpg)

ĐÔI KHI
Đôi khi tôi nhớ về bên hiên nhà
Nhớ những chiều mưa bay
làm ướt áo em
Đôi khi tôi nhớ về con sông quê
Nơi có con đò đứng đợi
Nơi có thằng bạn tôi năm xưa tắm sông
không trở về
Đôi khi tôi nhớ màu khói bếp quê
Mẹ vẽ lên trời
Bằng lá tre rơi rơi
nhặt ở sau hè
Đôi khi tôi nhớ những bữa cơm chiều muộn
Tan chợ chị về
Tay cầm mớ rau và vài viên kẹo ú
Đôi mắt trẻ thơ của tôi ngày ấy tròn xoe
Đôi khi tôi nhớ về những mùa hoa dũ dẻ bên triền ruộng
E ấp trong nắng hoàng hôn
bồng bềnh
dịu êm
Đôi khi tôi nhớ về những chiều êm
Đám trẻ trâu xóm tôi
chui vào rơm rạ
chơi trò trốn tìm
Đôi khi tôi nhớ
Tháng năm dài mẹ tôi dậy sớm
Gói cơm lá chuối muối tiêu
Bữa trưa ra chùa ăn cùng đám bạn
Mong ngày sau đời tôi có chữ
Không mơ đỗ ông Nghè
Ôi, ngày xưa sao mà nhớ
Chỉ đôi khi nhớ lại ngày xưa
cũng đủ rồi
Quê nhà, một chiều mưa

TS. Bác sĩ Lê Văn Nho
Trường ĐHKT Y Dược Đà Nẵng