.jpg)

Hai mẹ con
MẸ ƠI...
(Viết tặng chú Phan Văn Trai và Bà Nội)
Mẹ tôi một gánh hai sương
Cả đời vất vả nuôi con trưởng thành
Ngày xưa gian khổ nhọc nhằn
Chăm từng cây lúa thửa ruộng đồng quê
Ngày xưa chăn thả bò quê
Sớm chiều cắt cỏ triền đê ven đường
Ngày xưa lam lũ ruộng vườn
Quanh năm ao thả cá đồng làm nông
Một đời chẳng ngại gió sương
Sớm hôm tần tảo mong con nên người
Bao nhiêu khó nhọc dần trôi
Thời gian cứ thế chạy xuôi theo dòng
Con đi xa cách dặm trường
Nhớ quê nhớ mẹ quá chừng mẹ ơi!
Giờ này mẹ thức, ngủ chưa?
Phương xa thôi thúc con ngồi đếm sao
Trên trời có những vì sao
Lấp la lấp lánh nhìn hoài nhớ thêm
Những đêm trăng sáng hôm rằm
Cùng mẹ ngắm mãi chị Hằng trên cao.
Ước gì giờ ở quê thôi
Phù Sa bên mẹ cho vơi cõi lòng.
Tác giả: Nhành cỏ non
*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam