.jpg)
![]()
MÌ QUẢNG
Lâu lắm rồi xa nhà.
Chợt nhớ, thèm ăn tô mì Quảng.
Thèm như cái thời quê hương còn đói khát.
Phiêu bạc.
Mãi vùng xa xôi cuối trời của đất nước.
Biết làm sao được.
Bắc, Trung, Nam, Kinh, Khơ-Me, Hoa...đủ mặt.
Văn hóa vùng miền riêng tư, rõ nét.
Lang thang... trời rét.
Nhớ quay quắt cái ngon
đặc trưng giòn tan miếng bánh tráng quê mình.
Tháng Giêng mùa đói giáp hạt.
Mẹ đội nón, mưa phùn rãi rác, luống Cải con mơn mởn.
Còn gì hơn khi dạ dày đang cồn cào.
Kí ức.
Kí ức là cái thứ mà nó làm khổ biết bao người.
Lâu lắm rồi.
Trí nhớ của con người thật vi diệu, ngỡ như mới ngày hôm qua.
Bún, phở, hủ tiếu... không thiếu thứ gì, duy chỉ một thứ tôi đang cần.
Chợ ! ý nghĩ dần len lỏi
Không ổn, mình có biết nấu nướng bao giờ.
Giá như bây giờ có Mẹ.
Giá như mình đang ở quê nhà.
Phải chi ai đó giúp mình.
Cái cảm giác cả gia đình ngồi ăn mì Quảng thật ngon và ấm áp làm sao.
Nhớ... thèm.
Cái buồn, tủi của người xa quê là vậy đó.
#Phan Thanh Tiến
Phù Sa, Quế Xuân 1, Quế Sơn, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam