.jpg)
.jpg)
SỢ LÁ VÀNG RƠI
Con thẫn thờ ngồi ngắm giọt mưa ngâu
Đầu tháng chín trời vào thu êm dịu
Những chiếc lá xạc xào như muốn níu
Níu thời gian để nũng nịu với cành
Con lục tìm những ký ức ngày xanh
Ngày thơ ấy thật trong lành êm ả
Những kỷ niệm hiện về đây tất cả
Tuổi học trò ngày thơ quá hồn nhiên
Nhớ như in hình bóng của mẹ hiền
Mẹ đưa đón ngày đầu tiên đến lớp
Mùa thu đến con vui cười tơm tớp
Còn mẹ hiền nờm nợp nỗi lo âu
Bao khó khăn chồng chất lẫn âu sầu
Mình mẹ gánh những đêm thâu trăn trở
Nào cơm áo, nào gạo tiền sách vở
Mẹ lo toan môi vẫn nở nụ cười
Để con khờ trọn vẹn cả niềm vui
Mong con được nên người như bè bạn
Dẫu khốn khó nhưng vẫn không hề nản
Mẹ cho đi không đòi nhận bao giờ
Mùa tựu trường con lại nhớ ngày thơ
Nhớ tình mẹ không bến bờ giới hạn
Nhớ giọng mẹ cứ gọi con mỗi sáng
Dậy đi thôi đừng ngủ náng trễ chừ
Mới đó mà đã mấy chục mùa thu
Giờ mẹ đã như đèn cù trước gió
Giờ mẹ đã như lá vàng trước ngõ
Chắp tay cầu ngày đó hãy ...còn xa.
5/9/2018
![]()
.jpg)
Tác giả: Hà Thu
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam