.jpg)

Vầng trăng xế, tiếng chuông chùa
Lời kinh khuya khoắt cũng vừa vọng sang
Đêm tàn thức giấc sương tan
Bình minh ngấp nghé ánh vàng trời đông
Nén nhang lơ lững khói vòng
Trầm luân bao nẻo diệt vong kiếp người ...!
Thương cha, nhớ mẹ khôn nguôi
Chắp tay con niệm xin Người chứng cho
Sinh thời cha mẹ mãi lo
Cơm ngon, canh ngọt đói no bận lòng
Con đi học, sách vở xong
Lại lo áo mặc, dép nong chân này
Bảy tuổi, con vào lớp hai
Mẹ đành khuất núi, sau ngày Tết Xuân
Rồi cha bao nỗi gian truân
Đồng án, chợ búa, quật quần sớm hôm
Một đời vất vả lo toan
Đón đưa đi học dắt, ôm nhọc nhằn
Lớn khôn cha vẫn bảo ban;
Tu thân, hướng thiện, tiếp đàng cha ông
Đói nghèo cũng giữ gia phong
Hàn lâm, bá hộ ghi lòng chớ quên!
Ruộng xưa trăm mẫu không bền
Sống lương thiện, lấy câu kinh học hành!
Đoái lòng thương xót chúng sanh
Từ bi, giải thoát kiếp mình, cha ông
Chín mươi cha cũng “về không”
Nhà thung bóng xế ... cõi lòng ... khôn nguôi!
Mười một năm những bùi ngùi
Mỗi khi viếng mộ sụt sùi lời thương!
Giờ con xin thắp nén hương
Nguyện cầu cha mẹ tỏ tường ý con …
Mong nơi Núi Dĩ , Hỗ Non
Châu thân ... yên nghỉ, phần hồn ... siêu sanh...!
Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát!
Phan Tấn Anh
Bình Tú, Thăng Bình, Quảng Nam, 29-8-2020