.jpg)
TRỞ VỀ
37 năm đã trôi qua kể từ ngày đầu tiên tôi đặt chân đến Đại Bình, dòng sông Thu vẫn vậy, êm ả ru mình trong nắng trưa. Chỉ khác ở kiến trúc ven sông, những ngôi nhà phên vách tạm bợ, những con đường luồn ra sông um tùm cây lá, bến đò hẳm sâu lau lách...giờ đã được hiện đại hóa để đón khách du lịch. Ngày xưa, từ bên này sông muốn ra bến qua Đại Bình phải đi bộ bằng những con đường tẻ buồn vắng, đất cát sụp lún, tối tối đom đóm nhấp nháy khiến bóng đêm cụm lại dày đặc mông lung. Hôm nay, con đường ấy là con đường hoa với đủ sắc màu, rực rỡ phô phang, đẹp mắt.

Làng Đại Bình bên kia sông, hàng trăm năm nay vẫn tĩnh lặng yên bình như chính cái tên gọi mà giao hòa đất trời lòng người đã tạo nên nó. Hôm nay trong âm vang của Ngày hội Văn hóa - Du lịch, trong dòng người gần xa tấp nập đổ về, trong hoạt náo phấn khích, trong lưu luyến yêu thương, Đại Bình như thay đổi cả gương mặt trăm năm.

Tôi không thể nào quên được những kỉ niệm trên dòng sông Thu. Lúc ấy mình chỉ là một thầy giáo trẻ ngoài đôi mươi, lãng mạn, nhiệt huyết. Có những chiều và cả những đêm trăng, thầy trò cùng chèo đò ngược dòng thật xa rồi thả đò trôi lững lờ trên mặt sông êm ru mùa nước cạn. Rồi thi nhau chạy trên bãi cát, quanh những đám rì xanh mướt ánh trăng non. Những Ánh, Gan, Nguyệt, Hạnh, Hoàng, Huệ, Hải, Sáu, Dũng..., các em còn nhớ không, nhưng chắc chắn dòng sông xưa vẫn nhớ.

Tôi viết ra đây bài thơ viết đã 36 năm rồi về những kỉ niệm này như một lời tri ân với vùng đất và con người đã từng nuôi lớn tâm hồn người thầy giáo trẻ năm xưa. Lại nhớ chị Trần Miền Tây - nhạc sĩ của tôi, người con của Đại Bình đã phổ nhạc bài thơ, xin trân trọng cảm ơn chị.

DÒNG SÔNG THƯƠNG NHỚ
Tôi muốn trôi về xuôi mang theo
chiều lành lạnh
Giữa trong ngần ôm một áng mây xa
Một chút nắng, một chút mây, đêm
trăng tròn vành vạnh
Kỉ niệm một thời đâu dễ phôi pha...
Tôi muốn trôi về xuôi mang theo hình
xứ sở
Ôi cái xứ sở lạ thay biết giữ lấy người
thân bằng một buổi chiều về
Không đi được bởi làng em như một
người đứng đợi
Mái tóc dài xỏa giữa sắc thanh trong.
Tôi muốn bơi trên dòng sông
Con nước nhỏ nên lững lờ rất nhẹ
Nước chia nửa chảy vào lòng tôi sâu
xoáy
Vục trăng lên tôi uống mất nửa vầng.
Em đừng buồn vì mất nửa vầng trăng
Anh phải uống, uống nhanh cho em
không kịp cản
Để mai sau trăng lòng anh viên mãn
Thấy con đò anh nhớ nửa trăng xưa...
Đại Bình ơi những buổi trưa thương
nhớ
Đón trên sông bao sắc áo đi về
Tôi thẩn thờ thầm gọi một tiếng quê
Sông nước chảy, lòng tôi xin đọng lại...
Đại Bình, sông Thu 1986

Tác giả: Huỳnh Văn Thống
Quế Sơn, Quảng Nam
(Nguồn: chia sẻ từ FB tác giả)