.jpg)

VÔ VI
Vội vàng chi tia nắng
Chiều vẫn đang nhẹ trôi
Gió về qua phố nhỏ
Tóc em bay dỗi hờn
Vội vàng chi chiếc lá
Rơi rơi trong trời chiều
Trên cành khô hoang hoải
Mầm xanh buồn chơi vơi
Vội vàng chi con sóng
Xô bờ rồi lại xa
Ngoài khơi trong thinh lặng
Lòng biển sầu cô miên
Ơi con chim bìm bịp
Vội vàng chi hót lên
Bên ni sông nước lớn
Thương bên tê nước ròng
Em có về qua bến
Con đò vẫn đợi trông
Tiếc cho ngày tháng cũ
Rồi cũng về hư không
Vội vàng vội vàng chi
Ngày tháng rồi cũng xa
Cuộc đời trong mộng mị
Sắc có rồi lại không
Sinh trụ rồi di diệt
Vô thường chợt hiện ra
Như đôi bàn tay trắng
Nắm, thả thành vô vi
Cuộc đời có là mộng
Không theo hết một đời
Còn chăng trong ký ức
Những tháng ngày êm trôi
Còn chăng trong tâm khảm
Hình bóng Mẹ hiền thôi
Vô vi như là nắng
Vô thường như là mưa
Qua hai bờ Mưa Nắng
Còn chút gì Nắng Mưa?
Tác giả: TS- BS - Thầy giáo Lê Văn Nho
Trường Đại Học Kỹ Thuật Y- Dược Đà Nẵng
*Cám ơn Thầy đã gởi bài về Blogquangnam