.jpg)
![]()
BÊN BẾP LỬA HỒNG
Nói đến bếp lửa hồng ta nghĩ ngay đến mùa đông lạnh giá. Ơi những mùa đông đi qua đời người. Cảm nhận mùa đông về, lại nhớ đến ngọn lửa hồng rực sáng trong đêm. Xua tan đi lạnh lẽo, cô đơn, sưởi ấm trái tim người, cho ta có thêm nguồn năng lượng mới, hoài vọng, tin yêu và đợi chờ!...
Ngọn lửa ấm áp, thắp lên niềm khát khao cuộc sống, giúp thăng hoa trong ước mơ? Chắc là vậy. Nếu không có ngọn lửa hồng thì làm sao có thể vượt qua đêm dài lạnh giá khi mùa đông chạm ngõ, có nhiều người hay nói: Sợ nhất là khi mùa đông về, nỗi cô đơn quạnh quẽ, làm cho con người dễ chán nản, buồn tênh, dễ rơi vào trạng thái trống huơ, rất cần ngọn lửa như chút men tình hâm nóng trái tim, để chất men ấy lâng lâng say trong sự chờ đợi ngọt ngào, minh triết đam mê trong những đêm đông dài thao thức.
Không biết tự bao giờ, trước công nguyên, tổ tiên con người khi còn là vượn người, sau tiến hóa thành người sống bầy đàn, đã biết tìm những viên đá đánh vào nhau để tạo ra lửa hồng nấu chín thức ăn. Đây cũng chính là điểm để phân biệt sự tiến hóa khác xa của con người so với động vật khi phát minh ra lửa để nấu chín thức ăn. Rồi cũng chính ngọn lửa ấy đã thắp sáng tình yêu và ước vọng, để sưởi ấm trái tim yêu thương. Cứ thử hình dung, nếu không có ngọn lửa hồng, đôi má em chẳng hồng trong cái lạnh mùa đông? Tất nhiên rồi. Nên mới có câu:
Anh về nhen lửa mùa đông
Em sang sưởi ấm để không lạnh thềm?
Thương em khắc khoải từng đêm
Ước gì tình mãi ấm êm lửa hồng!
Khi trai gái, đôi lứa yêu nhau, thường hay lấy ngọn lửa hồng ra để ví von, như tình yêu của anh dành cho em như ngọn lửa hồng cháy mãi, không bao giờ tắt, hay chúng mình yêu thương, dành tình cảm trao cho nhau đi anh, đi em? Để làm ấm ngọn lửa hồng...Và còn nhiều câu ví von, nhẹ nhàng, lung linh như có cánh...
Bếp lửa hồng còn là nhân chứng, minh giám cho tình yêu của hai người, hai con tim cùng một nhịp đập, đang hướng về nhau...Cùng mơ ước về chung một tổ ấm, chung một mái nhà, một bếp lửa, nên có câu thề non, hẹn biển: “Tối lửa, tắt đèn có nhau”. Ý nói khi đã thắp lên ngọn lửa trong trái tim, thì không bao giờ tắt chăng?!
Với tuổi thơ tôi, ấn tượng nhất khi mùa đông về, được ngồi bên bếp lửa than hồng, để nướng những trái ngô (bắp) non, củ khoai lang, củ sắn chín than thơm phức, rồi hì hục gạt chỗ cháy xém, hít hà mùi thơm đến nứt mũi, rồi ăn vội vàng cho đỡ đói khi chưa tới bữa cơm. Hay bên bếp than hồng nướng những trụi cá rô, tràu đồng thơm phức để kho rim lá nghệ, gừng hoặc dầm cá nướng vàng ươm với nước nắm ớt, tỏi để ăn cơm thì quyến rũ vô cùng.
Mùa đông về, cũng đồng nghĩa tháng chạp, rồi tết sẽ đến. Bên bếp lửa hồng tôi đã từng gói và nấu những đòn bánh tét, bánh chưng, bánh ú trong đêm 29, 30 cuối năm, để đón chào năm mới. Mùi thơm ngọt ngào của hương nếp bốc hơi từ bánh vừa chín tới, từ mùi tóc thơm lừng hương kết, hương chanh của mẹ, chị tôi ngày nào, vẫn còn lưu nhớ trong tôi...
Có lẽ, bếp lửa hồng không lạ gì với người dân Việt Nam nơi làng quê yêu dấu, nơi có giếng nước, lũy tre, cầu ao, cánh cò, mảnh vườn ươm đầy hoa trái với tiếng gà mớ ngủ bất chợt gáy trong đêm...Tuy nhiên, với người sống ở thành thị, phố phường thì bếp lửa hồng bằng củi hiện giờ là hiếm có. Khi mọi nhà, mọi người đã dùng bếp điện và ga cho tiện lợi với điều kiện sống, môi trường phố xá.
Tôi đã có những tháng ngày mùa đông tuổi thơ được sống với đồng bào miền núi ở huyện Nam Trà My, Quảng Nam khi còn đi làm đường cho chủ thầu công trình. Tuy thời gian không dài, nhưng cảm nhận được, bếp lửa của người đồng bào miền núi rất gần gũi, tình cảm, thiêng liêng...Nhưng mùa đông năm nay, khi hàng chục ngôi nhà và con người gia đình đã vùi trong đất sạt lở, trong cái lạnh lẽo, bùn sình của những cơn bão, lụt vô hồn đã gieo rắc cho người dân miền Trung, ở Thừa Thiên-Huế, Quảng Nam những tang thương. Ôi! Thương quá những bếp lửa hồng. Biết khi nào mới được nhen nhóm trở lại. Để ánh lửa hồng thắp sáng niềm tin, tình yêu và hy vọng!...
.jpg)
#Võ Văn Thọ
Quế Thọ, Hiệp Đức, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam