.jpg)
ĐÊM LẶNG!
Ừ thôi một nửa vầng trăng khuyết
Ngắm tạm đêm nay một góc riêng
Thời gian qua đà xếp bút nghiên
Tối nay bất chợt ngẫu hứng liền!

Vầng trăng lưỡi liềm ai xẻ làm đôi?
Đã bao sáng nắng hổng thấy một chiều mưa?
Đã bao mùa Hè chói chang oi bức ta chợt thèm cơn gió lạ của mùa Thu tràn về.
Đã bao mùa covid kéo dài dai dẵng đến thế!
Đã bao lớp kính cường lực che chắn cách ngăn giữa chúng tôi và mọi người khi phải đối diện với công việc, tiếp xúc khách hàng mà đặc biệt là những bệnh nhân thân yêu trong đợt dịch dài ngày.
Đã bao lớp khẩu trang kín gần như nghẹt thở mà suốt ngày phải mang nó.
Ôi! Chợt thèm cái giây phút bình thường nhất, biết bao giờ mới lấy lại bầu không khí trong lành mà không phải đeo mặt nạ thế kia bạn hỡi?
Lâu lắm rồi trời chẳng đổ cơn mưa, không hiểu sao mấy đêm nay càng về khuya, trời lại lắc rắc từng cơn rất nhẹ, mưa rào xéo rơi xuống đường phố vắng hiu,có lẽ đây là mưa chùm mây thì phải! nó càng làm cho không khí thêm mát mẻ hơn, dịu hơn chút xíu.

Chiến binh thầm lặng giữa đêm khuya trên các chốt trực
Nơi tuyến đầu luôn lặng lẽ, giờ này trong nhà ai cũng đã quây quần bên nhau, nhà nào cũng đầm ấm không khí gia đình, ấy vậy mà ngoài kia các con đường vẫn còn các đồng chí, đồng đội vẫn âm thầm đứng gác tại các chốt chặn để làm nhiệm vụ. Mặc cho mưa giăng ngang, mặc cho cái nóng bốc lên khi cả ngày đêm trong trang phục đồ bảo hộ, người chiến sĩ ấy vẫn cứ thế say sưa với công việc vốn dĩ quen thuộc hằng ngày xuyên đêm như thế! Mong sao các lực lượng ấy vẫn giữ vững tinh thần và niềm tin đầy nhiệt huyết, đảm bảo sức khỏe tốt để có thể tiếp tục chiến đấu mùa Covid, truy vết F0 một cách nhanh nhất có thể trong thời gian giãn cách này.
Ngày 15, giữa tháng Tám cho đến giờ phút này, vậy là mình đã chiến đấu hết sức, không ngừng nghỉ, không chừa phút rãnh tay, dẫu biết rằng rất mệt mỏi. Với tinh thần thép, với ý chí quyết tâm, đồng đội tôi đã cùng nhau cố gắng chống chọi bốn đợt covid xuyên suốt gần hai niên rồi, và tối hôm nay khép lại cuối ngày trước giờ đóng cửa tranh thủ ghi kịp bô ảnh kỷ niệm ngày làm việc cuối cùng vẫn còn chút hơi thở để thư giãn qua chiếc khẩu trang.
Có lẽ giờ phút này đây giọng nói cũng không còn được trong trẻo lắm! Nhờ có anh bạn yêu quý "micaro không dây" trợ giúp nên bạn ý cũng đỡ được phần nào.

Đường phố trước giờ G
Đêm thành phố đầy sao, chỉ có ánh điện đèn lấp lánh. Chưa có bao giờ như hôm nay mới 20h00p thôi mà đường phố lặng ngắt, vắng toanh, tiếng xe chạy trên đường dường như giảm hẳn, chỉ còn lực lượng đương thực thi nhiệm vụ đang canh gác đêm ngày vẫn tiếp tục với công việc thường nhật. Tiếng còi xe Ambuline 115 chạy thật nhanh trên từng con phố, ngõ hẻm .

Các chú vẫn canh gác thâu đêm
Ngay chính lúc này chỉ còn người lao công vẫn tranh thủ quét đường làm sạch trước giờ cao điểm, trả lại một tuyến phố xanh sạch đẹp mà hầu như ngày nào các phương tiện vẫn đi về trên lối ấy. Đêm lặng! đã tới giờ giới nghiêm rồi, một mình tôi lại lủi thủi đi làm về trên ngõ vắng xôn xao, nhìn cảnh vật hai bên đường cảm thấy sợ hải, đêm tĩnh mịch với không gian yên ả, không một tiếng xe cộ hay thanh âm gì vang lên, càng chạy càng thấy sao mà quặng thắt lòng đến thế!

Người làm đẹp tuyến phố về đêm
Không biết đã bao nhiêu thứ 7, chủ nhật cuối tuần trôi qua rồi đấy nhỉ? Cứ thấy tờ lịch tới ngày in số đỏ,chữ màu đỏ là ước được nghỉ ngơi, thư giãn giống như bọn con nít con nôi thích ở nhà không muốn đi học khi ba mẹ bày nó gỡ lịch, hễ thấy ngày đó là mừng quýnh lên,reo hò la lớn: "con thích ở nhà, hổng muốn đến lớp đâu?" Và mình cũng vậy, chẳng muốn đi làm ngày cuối tuần tí nào cả nhưng vì công việc nên đành chấp nhận thôi.
Chỉ còn 5 ngày nữa là tròn 4 tháng Ti Na xa quê hương thứ nhất, xa Phù Sa quê cha đất mẹ nơi sinh thành, thử hỏi làm sao không nhớ chứ? Ước gì giờ này được trở về quê nhà xứ Quảng dù chỉ một lần thôi cũng đủ. Song điều đó không thể thực hiện được khi chỉ thị 16+ đã niêm yết. Vậy là hai tỉnh- thành : Quảng Nam- Đà Nẵng từ mai thực sự chia đôi rồi, nếu không tính từ năm 1997 chia cắt tỉnh lỵ.
Thêm một lần những người con xứ Quảng xa quê hương chưa có dịp trở về lại tiếp tục trong nỗi nhớ vô biên, cuồn cuộn như cơn sóng tràn dâng, khát khao tìm về với biển. Nhớ quê với những hình ảnh quen thuộc như mỗi chiều về thích ra ngắm Bà Rén dòng sông xanh êm đềm chảy xuyên suốt quanh năm, nhớ những ngày ra đồng thả diều, ngắm bò trâu ngơ ngác đang gặm từng luống cỏ non xanh mướt, nhớ đồng lúa xanh nay đã ngả vàng trĩu hạt đang oằn mình giữa mùa nắng nóng triền miên sắp chín, nhớ con đường làng quen thuộc dẫn lối về xóm nhỏ mang tên Mông Lãnh làng,nhớ đầm sen hông bao la rợn ngợp đương mùa nở rộ trên đập pa Ra, ui chu choa...một nỗi da diết mãnh liệt mà không biết dùng từ gì để diễn tả hết được cái cảm giác bâng quơ đầy xao xuyến dấy lên trong tâm hồn tôi, cái tuổi 18+ nhưng vẫn còn mộng mơ, có một chút hồn nhiên còn sót lại.

Cánh đồng sen Phù Sa
Gió chợt rít một cơn nhẹ bay qua,ta chợt thấy lạnh ngay ngõ lòng, đêm vắng, mới giờ này mà nhà nhà cửa đóng then cài, người người đã gần như chìm vào giấc ngủ sớm hơn dự định. Cứ tưởng thành phố không bao giờ ngủ hoặc ngủ lúc 0h mới phải. Ô hay, tối nay sao lại yên giấc không muộn như mọi khi. Vì ngày mai áp dụng chỉ thị mới rồi nên tất cả đã đi vào nề nếp.
Chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có lúc như thế này và thay vì nói nghỉ Hè, vì đã chạm Thu nên ta cứ tưởng tượng như đây là kỳ "nghỉ Tết" 7 ngày vậy! Thực hiện 5k, nghiêm chỉnh chấp hành luật, hy vọng khẩu hiệu "lockdow city a week" sẽ thuyên giảm. Mỗi sáng thức dậy, mở mắt ra đọc bản tin đầu ngày do tổng đài 1022 công bố sẽ có dấu hiệu khác,chỉ số nhảy xuống mức thấp nhất và đến lúc ngừng lại, trở về vạch xuất phát số "0" là mừng lắm đấy ạ!
Cầu mong sự bình an nhẹ nhàng đến rồi đi như cơn gió lao xao vi vu dịu hẳn thoảng qua bên tai mát lạnh. Cắm ngôi sao hy vọng và thích bà tiên ông bụt ban cho một phép màu để chạy thật nhanh về nhà thăm mẹ thăm cha, thăm bà con họ hàng, xóm giềng thân thuộc Quế Sơn ơi!

Cầu Rồng không bóng người qua
Mong ước được đi bộ 30 phút thể dục và đánh cầu lông mỗi ban mai trong công viên 29.3. Muốn đạp xe ngang qua vùng duyên hải để ngắm và hít hơi thở của những bãi biển đẹp nhất Đà thành, thích ngắm cầu quay sông Hàn lúc 0h, chiếc võng lấp lánh 7 sắc màu trên cầu Thuận Phước,xem cầu Rồng phun nước,phun lửa mỗi 21h00 cuối tuần, cầu Trần Thị Lý như cánh buồm dang rộng với luồng ánh sáng xanh đỏ tím vàng của không gian đêm và thầm mong điều kỳ diệu sẽ đến với những con người trên mãnh đất Quảng-Đà thân yêu vào một ngày không xa lắm! Hy vọng thành phố Đà Nẵng -quê hương thứ hai mà tôi đang sống và làm việc ở đó sẽ làm được điều có thể hơn lúc nào hết.

Ngày mãi hỡi! ai ở yên nhà nấy!
Cùng chung tay chống dịch Covid này
Hãy thắp sáng niềm tin vào trận chiến
Mong đợi trông chờ Đà Nẵng an yên!
Chủ nhật, 20h00p, 15/08/2021
#Nhành cỏ non(Ti Na)
Vũ Hoàng Phương Thảo