.jpg)

Ngày xưa mẹ cậu SV là hoa khôi

Bạn ấy giới thiệu mẹ mình vào cuối bài thuyết trình
Sáng nay, có bạn nam thuyết trình về đề tài "Hãy tặng cho mẹ mình món quà nhân ngày sinh nhật mẹ". Bạn ấy trình bày rất trôi chảy, thuyết phục và đầy cảm xúc. Cuối bài nói, bạn ấy còn đưa lên hình ảnh của mẹ mình lúc trẻ, lúc ẵm bạn ấy trên tay khi còn nhỏ xíu. Thầy thấy niềm tự hào về mẹ hiển hiện rõ trên khuôn mặt của bạn ấy.

Bắt đầu bài thuyết trình
Cả lớp ai cũng cũng tấm tắc khen mẹ bạn ấy dễ thương. Thầy thì khen mẹ ấy đẹp như một diễn viên. Quả nhiên, cậu bật mí: - Mẹ em vốn trước kia là hoa khôi 1 trường THPT ở Điện Bàn, Quảng Nam đó ạ. Và, một lần nữa niềm hãnh diện về mẹ lại hiện lên trên ánh mắt bạn ấy.

Cả lớp chăm chú theo dõi bài thuyết trình về mẹ
Đồng cảm xúc với cậu học trò, thầy cũng chia sẻ với sinh viên bằng những dòng cảm xúc về mẹ khi thầy trở về quê chăm mẹ trong hoàn cảnh bà đã hôn mê sâu nằm trong bệnh viện với máy móc, dây rợ đầy mình và bà chẳng còn nhận ra con của mình đang ngày giờ cầu mong mẹ tỉnh lại. Và, sau đó không lâu thì mẹ thầy đã về với tiên tổ. Bài thơ thầy đọc trong sự nín lặng của đám trò:

Không gian lắng đọng khi cả lớp nghe Thầy đọc thơ viết về mẹ Thầy
"...... Chúng con như đàn chim tung cánh bay muôn phương.
Nay trở về mẹ chẳng còn nghe tiếng chúng con gọi.
Mẹ ơi mẹ! Con đã về đây, hãy nghe con gọi và nhìn con đi.
Nước mắt con chảy dài mà mẹ có tỉnh lại được đâu.
Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào,
Nghẹn ngào sao nói nên lời.
Hãy nghe con gọi, Mẹ ơi!"
Dòng cảm xúc cuối cùng đã kết thúc mà đám trò còn ngẩn ngơ như còn muốn nghe nữa hay là đang nhớ về mẹ mình?
Thầy không quên dặn dò: - Các bạn còn trẻ, bố mẹ các bạn chắc còn trẻ, khỏe, các bạn hãy dành những tình cảm tốt đẹp nhất cho bố mẹ của mình khi còn có thể, đừng để buồn vương trên khuôn mặt của bố mẹ mình. Hãy chăm ngoan, học giỏi và gặt hái những thành quả tốt đẹp nhất dành tặng cho bố mẹ mình. Bố mẹ các bạn sẽ rất tự hào về những đứa con của mình. Các bạn ý đồng thanh vang lên : - Dạ! Ôi! Thầy sung sướng biết bao nhiêu.

Cậu SV nam thuyết trình về mẹ và cô bạn nữ cùng lớp khóc nức nở
Chợt thầy nhìn xuống và phát hiện một người đẹp trong ba người đẹp duy nhất của lớp Công nghệ Thông tin mắt đỏ hoe, ngân ngấn nước. Không biết bạn ý xúc động về bài nói của cậu bạn cùng lớp hay vì bài thơ thầy đọc nhưng thầy tin trò ý là người rất giàu tình cảm dành cho mẹ của mình. Để động viên cô trò, thầy đã kêu gọi các bạn cùng lớp vỗ tay ủng hộ. Thầy còn không quên dặn bạn nam đã thuyết trình bài nói về mẹ: - Bạn ý khóc tức là bài nói của em đã thành công, lát nữa học xong nhớ động viên bạn ý nhé. Cả cậu trò lẫn cô trò đều cười khi mà đôi mắt còn đỏ hoe. Vậy là vui rồi nhé!

Bạn ấy giới thiệu mẹ ẵm khi còn bé xíu
Lớp học đã kết thúc, thầy đang loay hoay dọn dẹp máy móc, đồ đạc, bỗng cậu trò lúc nãy thuyết trình bài nói về mẹ đến bên như vỗ về thầy: - Dạ, thưa thầy, em xin chia buồn với thầy về nỗi mất mát khi không còn mẹ. Lúc nãy em thấy thầy đọc thơ xong cũng ngân ngấn nước mắt, cảm động lắm thầy ạ. Thật cảm động nào bằng. Thầy bắt tay trò và chúc mừng bạn đã có một bài nói tốt và có được một người mẹ tuyệt vời.

Chưa hết, cậu kia vừa ra về thì vẫn một cậu còn ở lại cuối cùng lân la đến bên thầy khúm núm, hỏi như khẩn thiết: - Thầy ơi, thầy có thể cho em coppy bài thơ của thầy viết về mẹ được không ạ? Thầy thật bất ngờ hỏi lại: - Để làm gì vậy em? Cậu nhanh nhảu trả lời: - Dạ, để em giữ làm kỷ niệm và chia sẻ cho mọi người ạ. Thầy trả lời trong nghẹn ngào xúc động : - Được, em hãy vào fb phuc hau dang của thầy rồi chia sẻ nhé. Cậu ý mừng vui khôn tả: - Dạ, em cảm ơn thầy ạ!

Ôi! Đám trò của tôi. Hôm nay, chúng làm tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Lớp chỉ có 3 cô nữ thì 1 cô khóc nức nở, còn lại mấy chục đứa con trai kia những tưởng chúng nghịch ngợm, khô khan thì hóa ra lại giàu tình cảm đến vậy.

Lớp học Công nghệ thông tin dễ thương nhất của Thầy Đặng Phúc Hậu
Chúng cũng được đấy nhỉ?
Mỗi ngày một niềm vui là đây!
Tác giả: Th.S. Thầy giáo Đặng Phúc Hậu
GV Khoa KHXH & NV Trường Đại học Duy Tân, Đà Nẵng
*Cám ơn Thầy đã gởi bài về cho Blogquangnam