.jpg)

QUÊ HƯƠNG
Có một thời đi ra đường tôi cứ nhìn bảng số xe 43 hoặc 92 là như bắt gặp người thân vậy đó, cố gắng chạy lên nhìn mặt tìm người quen,có khi muốn lên tiếng chào hỏi một câu nhưng cũng ngại giữa đường phố Sài Gòn người ta bảo mình là: thần kinh hả? Bao năm xa xứ nhưng nhìn cái biển số xe làm cho tôi đau đáu về quê hương xứ sở của mình. Cứ nghe cái chất giọng Quảng là mình thấy thân thương sao ấy.
Quê hương là cái gì nhỉ ? Lắm lúc tôi cũng ko định nghĩa được nhưng những tình cảm ấy lại thấm sâu trong tâm khảm của mình tạo nên những ký ức khôn nguôi. Trở lại quê nhà lúc nghe những câu hỏi đại loại như : mi dô trong nớ mi làm nghề chi mi? Chớ reng lâu ni không thấy mi dề thăm quê mi? Chừ mi được mấy đứa con rồi? là mình cảm thấy dâng tràn cảm xúc yêu thương ,gắn bó.
Sống tha hương mới thấy tình cảm quê hương là có thật. Nhiều khi thấy nhớ tôi lại xách xe chạy xuống chợ Bà Hoa mua trái ớt sừng trâu,củ nén, bát đường đen, hay ăn tô mì Quảng cho đỡ nguôi ngoai. Tôi biết :
Xa quê biền biệt từ lâu
Mà hương quê chẳng phai mầu thời gian
Ước ao một bữa rau lang
Ăn cùng mắm cái, cua rang cháy càng
Nhiều đêm mơ ổ rơm vàng
Say mùi lúa mới, miên man giấc nồng
Mắt cay ngỡ khói đêm đông
Xoay quanh bếp lửa than hồng nướng khoai
(Hồ văn Thiên)
Vê lại thăm quê tôi thấy mình như nhỏ bé bên cha mẹ. Cả một đời dầm sương dãi nắng nhưng vẫn gắn bó với quê hương dẫu nhiều lần tôi muốn đưa ba má vào Nam sinh sống. Hạnh phúc làm sao khi vê quê nhìn gương mặt cha cười rạng rỡ. Thôi cha con mình bày ra nhậu cha nhé :
Không răng cha vẫn cười khì
Đời là rứa kể làm chi cho sầu
Cha con xa cách đã lâu
Mấy năm mới uống với nhau một lần
Ruột ta thắt, mặt ta nhăn
Cha ta thì cứ không răng cười cười
Ta đi mơ mộng trên trời
Cha ta cuốc đất một đời chưa xong
( Nguyễn Duy)
Quê hương là vậy đó người ơi... Sg4/6/2019
Tác giả: Lê Thạnh
ĐỨC DUY
*Cám ơn anh đã gởi bài về cho Blogquangnam